Truyện ngắn về người lính

*

Người đàn ông mang cỗ quân phục sờn vai đang ngờ ngạc trước sảnh ga, mong kiếm tìm fan hỏi thăm. Chợt, một cụ công cụ bà bước lại, hỏi:

- Chắc bác đầu tiên đi vật dụng bay?

- Vâng ạ, thưa bà!

- Bác có vé chưa? Định đi chuyến nào? Cho tôi xem được không?

Người đàn ông thốt nhiên chình họa giác, chú ý các cụ từ trên đầu cho chân, không thấy có điều gì đáng ngờ, chuyển tnóng vé mang đến bà chũm. Xem rồi, thay nói:

- Chuyến cất cánh Vietjet đi Buôn Mê Thuột rồi. Để tôi dẫn bác bỏ lên gác làm cho giấy tờ thủ tục. - Cụ già trầm trồ cực kỳ thông thuộc, túa vát.

Bạn đang xem: Truyện ngắn về người lính

Người bầy ông Cảm Xúc bản thân may mắn, chỉ bài toán đi theo bà nạm. Xong thủ tục đăng ký chuyến cất cánh, bà cầm cố dẫn khách hàng đến mặt hàng ghế trống, nói ngồi nghỉ ngơi tạm:

- Chốc nữa, bác ra xếp mặt hàng nghỉ ngơi cửa số 8 tê. Khoảng nửa giờ nữa chúng ta bắt đầu bỏ vào bến, bác ạ. Bác vào Đắc Lắc có thể thăm người nhà?

- Dạ! Tôi vào thăm nhà thông gia tương lai, định sắp tới lo bài toán cho những cháu ạ.

- Chắc nhị công ty chưa lần nào

gặp mặt?

- Đúng cố, chưa đâu nỗ lực ạ. Xa quá... Kỳ này, bên chúng ta cứ hết điện lại nhắn tin, còn thiết lập cho cả vé vật dụng cất cánh, gửi bưu điện mang đến tận nhà. Nhân thể, tôi cũng định vào thăm lại chiến trường xưa, mới cố gắng đi một chuyến. - Ông bộc bệch kể.

Vừa thời điểm, có giờ loa thông báo, khách cất cánh chuyến Vietjet đi Buôn Mê Thuột xếp mặt hàng vào cửa ngõ số 8! Người bầy ông hớt hải chạy ra xếp hàng, hốt nhiên lưu giữ trở lại chào bà rứa, thì cố sẽ vứt đi từ bao giờ?!

Máy cất cánh ngừng bên trên sân trượt băng. Người lũ ông vừa bước xuống Sảnh ga, vẫn thấy bà cụ đứng đó, nói:

- Bác theo tôi đi. Sân cất cánh Buôn Mê Thuột ko đông, tuy nhiên cũng dễ dẫn đến lạc đấy - Cụ dẫn người đàn ông ra cửa ngõ, đưa tới một xe ô tô, nói - Chiếc xe pháo này đã hóng chưng thì yêu cầu.

Người lũ ông ngồi vào xe cộ thấy có tín đồ lạ, bước ra cùng với một cái nạng, hỏi:

- Ông về đâu?

- Tôi... - Khách ngờ ngạc search quanh - Tôi chờ người bên ra đón.

- Có bắt buộc ông tên Hùng. Thầy giáo Hùng tmùi hương binh? - Nhìn tín đồ bầy ông bị cụt cánh tay trái, theo lời kể của đứa cháu, fan vào xe pháo ra hỏi. Khách kinh ngạc, khẽ đồng ý.

- Tôi tên Phổ, Hai Phổ, ông nội tương lai của cháu ông. Các con cháu lúc này bận câu hỏi, kêu tôi ra đón. Mời ông lên xe đi!

Khách quay trở về, tìm bà vắt để cám ơn, đang không thấy nỗ lực đâu, cấp hỏi:

- Có bà núm vừa dẫn tôi cho phía trên. Cụ đi đâu nhanh ráng...?

- Bà nạm nào? Tôi bao gồm thấy đâu?

- Bà cố kỉnh đi thuộc chuyến cất cánh. Cụ cẩn thận lắm, giúp tôi ĐK chuyến bay, lại dẫn tôi ra đây. Chưa kịp cám ơn, cố kỉnh đã đi được rồi. - Cả nhị hầu hết quá bất ngờ, nuối tiếc.

Hai Phổ cũng thổn thức lưu giữ lại một câu chuyện. Đầu thoáng suy nghĩ, giá bán ông Hùng đấy là bạn năm ấy, thì từ bây giờ ta chạm chán dulặng kỳ ngộ. Nhưng biết đâu, tự dưng Hai Phổ lag mình suy nghĩ, này lại là chuyện không may cho việc kết giao của hai đứa thì sao? Ngày cam kết kết Hiệp định Paris về toàn nước, trong trận thất thủ sinh sống đồn Đức Cơ, tiểu đoàn lính đất nước của ông bị vỡ lẽ trận, quan thầy Mỹ không thương nhớ tiếc, mang đến thứ cất cánh ném nhẹm bom diệt trừ trận địa. Ông như ý được một quân nhân Bắc Việt cứu vớt sinh sống. Mà ngày ấy lạ thiệt, không người nào hỏi thương hiệu ai. Ông ấy không để lại một dòng can dự. Để gần hết cuộc đời, ông đi tìm kiếm ân nhân cứu giúp mạng nlỗi mò kyên ổn lòng đại dương. Nhưng chuyện xứng đáng lo là, liệu một ông cộng sản nòi giống khoảng đó, lúc này gồm chịu dấn dâu gia với 1 kẻ đã có lần bị coi là nợ huyết, chào bán nước nhỏng ông? Nghĩ đến phía trên, Hai Phổ buông ra một cái thở nhiều năm, mắt tự nhiên buổi tối lại.

Xe ngừng bánh giữa khu đồi coffe mênh mông. Một rừng hoa trắng nngay gần, mùi thơm ngào ngạt trùm lên ngôi biệt thự hạng sang khang trang. Hai Phổ bước ra Open mang lại khách hàng, đón vào nhà. Khách tự dưng nhìn lên tấm ảnh treo trên chén bát hương thơm đơ bản thân, không còn soi mắt lên tấm hình ảnh, lại chú ý từ đầu mang đến chân bạn đàn ông tay phòng nạng sẽ đứng cạnh bên, khiến Hai Phổ ngỡ ngàng.

- Là bà cụ? - Khách thốt nhiên tròn đôi mắt thốt lên điều bất thần.

- Là ông ấy thiệt sao? - Chủ

đơn vị cũng phân biệt điều gì đó, từ nói 1 mình.

- Bà nỗ lực vào hình ảnh sáng hiện nay đã bay thuộc tôi? - Khách nói vô cùng tự nhiên và thoải mái.

Xem thêm: Những Câu Đố Vui Về Tình Yêu Hay Nhất 2018, Có Đáp Án, Câu Đố Vui Về Tình Yêu Hay Nhất 2018, Có Đáp Án

- Mẹ tôi mất cách đây 2 năm rồi!

- Không phải! Cặp đôi mắt bà nhìn tôi, tôi ghi nhớ như in nhưng. Tấm hình họa này, tuồng như tôi sẽ thấy ở đâu, cách đó lâu lắm rồi?

- Chính thức là tư mươi sáu năm, một mon trước thời điểm ngày cam kết kết Hiệp định Paris ạ, thưa ông! - Hai Phổ đã xác minh, ông Hùng đó là tín đồ ấy năm xưa.

Minh họa: Tân Hà

Nhận ra ân nhân vẫn cứu giúp mạng bản thân, Hai Phổ biến đổi biện pháp xưng hô, hotline nhỏ con cháu lên lần lượt cúi đầu. Khách xin phxay thắp cho tất cả những người vào hình ảnh nén hương.

Hai ly cafe tí bóc tách nhỏ giọt. Hai tín đồ bọn ông cùng hồi ức về một quá khđọng. Đại team trưởng Hùng bổi hổi nhớ lại, ông tòng ngũ theo lệnh tổng động viên Khi sẽ núm phấn đứng bên trên bục bên ngôi trường. Sau phần đông tay nghề chiến tranh nghỉ ngơi mặt trận, quân team giao cho ông một đại team tkhô cứng niên ưu tú. Ông luôn ý thức, ẩn dưới những chiến sĩ là những người phụ vương, bạn chị em, tín đồ vk, hầu như đứa tphải chăng thơ đau đáu từng giờ ngóng ông chồng con, cha anh mình tự mặt trận trở về. Ông quý mỗi viên đạn trong mặt trận nắm nào, cũng quý rất nhiều giọt tiết, mẩu xương của chiến sỹ như vậy. Ký ức thêm một lần hiện về. Ông Hùng kể:

- Trận ấy, mặt phía quân ta tất cả trách nhiệm, - sự đột ngột khiến ông Hùng giữ khoảng cách xưng hô - hủy hoại đồn Đức Cơ, msinh sống mặt đường cho kế hoạch tiến công đến ngụy nhào, sau khi Hiệp định Paris bắt bạn Mỹ rút ít quân.

- Tui nhớ mà lại. - Hai Phổ góp vào câu chuyện - Đức Cơ tất cả khối hệ thống đồn bốt vị fan Mỹ không tiếc nuối xi măng, sắt thnghiền để gây ra kia. Đồn này còn có trách nhiệm kiểm tỏa con Đường 21, con đường chiến lược tự Tây Nguim ra biển cả, đôi khi ngăn ngừa cùng quân Bắc Việt tự bên Lào, Căm-pu-phân tách về chiến trường miền Nam. Một căn cứ nhỏ nlỗi lòng bàn tay, lại có một hệ thống hầm hào khôn xiết kiên cố: Hào chống xe cộ tăng sâu ngập đầu tín đồ đó. Thép gai xì xằng mấy tầng mấy lớp phủ quanh. Chưa nói, bao phủ còn có các cỡ pháo trường đoản cú căn cứ Tkhô nóng An, Tân Chình ảnh, Cmùi hương Nghẹ, Đồn Tằm bỏ ra viện trong các thời tiết. Zậy nhưng mà, người Mỹ còn bắt lính Quốc gia cắm một tiểu đoàn biệt đụng tinh luyện sinh sống đó...!

- Gần nhị hôm sớm giành giật từng thước đất, dồn nhau từng mét hào chiến đấu, - Ông Hùng ghi nhớ lại - quân giải pchờ Shop chúng tôi quản lý đa số trận địa. Còn lại khu vực hầm chỉ đạo bỏ lên trên đỉnh đồi, cùng với khối hệ thống lô cốt ngầm, gồm những ụ súng đại liên phun ra ko nhớ tiếc đạn, chưa bóc tách đi được. Bỗng một cái máy cất cánh do thám HU1A lộ diện. Tôi kịp lệnh cho đại nhóm mau lẹ tạm thời rút ít quân. Vừa cơ hội, mọi loạt pháo từ bỏ những chỗ cứ cụ giã xuống khu đồi. Bọn lính vào đồn ko chịu được nổi sức nóng, khiêu vũ ra khỏi công sự la hét, gào thét, kêu trời, chửi bươi bọn lãnh đạo. Vừa ngớt giờ pháo, một tốp sản phẩm cất cánh mang đến giội bom. Đất ttách Đức Cơ nổ tung, vết mờ do bụi bay mịt mờ, lửa cao ngùn ngụt trùm lên trận địa. Rồi tự nhiên và thoải mái, ta không còn tuyệt biếtgì nữa.

... lúc tỉnh dậy, - ông Hùng cũng bình tĩnh quay trở về, thay đổi phương pháp xưng hô - hồi thọ tôi bắt đầu phân biệt, tôi bị rơi với bị vùi che dưới góc hào kháng tăng, toàn thân cực khổ, rát bỏng, bị tmùi hương sinh sống cánh tay. Tôi xoay xở mãi bắt đầu trèo lên được. Một chọa tượng bày ra trước đôi mắt khiến cho tôi gào thét lên nhỏng một người điên. Trận địa chỉ từ lại một vài đám khói, cùng rất hương thơm khét tởm tín đồ. Đây kia, phần đông bộ khung tín đồ cháy đen thui còn ở ôm khẩu pháo Mỹ AR15. Không phát âm sao, lòng căm hờn đến đồng bào sôi lên, tôi giơ súng lên trời, kéo hết hộp đạn, nguyền rủa quân xâm chiếm, bè cánh cung cấp nước man di vẫn thiêu chết những người dân quân nhân trung thành với chủ cùng với chúng, là đồng bào của chính bản thân mình.

- Người Mỹ có thói thế kia. Họ

bịt bịt hầu như thua cuộc cùng với báo chí truyền thông bằng phương pháp dội bom cháy! - Hai Phổ góp chuyện.

- Chợt tôi tuồng như đó tất cả giờ đồng hồ rên khẽ, rồi ú ớ kêu cứu giúp. Tôi đến, nửa bạn anh ta vùi trong đất. Nửa bên trên, quần áo cháy nham mê nhsống. Một cẳng chân không còn nữa. Tôi moi anh ta lên, thì là 1 trong thương hiệu trung úy quân đội Việt Nam Cộng Hòa.

- Là tui, tất cả đúng không?

- Sao tôi hiểu rằng. Nhưng và đúng là, mỗi mình anh ta còn sống sót thôi.

- Tui nhớ ra rồi. Ông còn lần từng loại ba lô cháy dsinh sống, tìm bông gạc từ băng bó vết tmùi hương đến ông, cho tất cả tui, lại tìm vắt bộ áo quân nhân cả nước Cộng Hòa cháy dsống, bắt tui bò đi. khi tui nhức thừa bất tỉnh bất tỉnh, ông gạnh vai, cổ vũ, dìu tui đi. Không biết từng nào lần tui nằn nì nỉ xin ông một viên đạn vào đầu, tuy vậy ông khăng khăng ko chịu. Mới biết, cùng sản các ông lúc nào thì cũng gan lỳ một cây, ha!

- Nghĩ đến số đông của tớ đang hy sinh, bầy sỹ quan liêu các anh đều xứng đáng nngốc lần bị tiêu diệt. Nhưng tôi cấp thiết bắn chết một kẻ bị tmùi hương, sẽ giơ tay đầu hàng, đã kêu cứu vớt. Nhất là, anh lại bị bao gồm bạn của các anh, quan liêu thầy của chính mình tàn phá.

- Thưa ông! Tui còn ghi nhớ, những lần dòng nhức tự chân cụt, dòng rát tự những lốt phỏng thốc lên ngực, thắt vào tlặng, dàn ra đỉnh đầu. Tôi lẹo tay cầu nguyện chúa ban mang lại tôi cái chết. Tôi lại bất mãn, ko Chịu đựng để ông dìu đi.

- Anh còn lưu giữ hôm ấy, anh lải nhải nói đầy đủ gì không?

- Không nhớ được không còn, thưa ông!

- Một lần, anh nhất quyết tụt khỏi vai tôi, gửi mang đến tôi khẩu pháo ngắn và túi ny lông bọc giấy tờ, gồm cả tấm hình cơ, rồi nói: - “Trong này chỉ từ một viên đạn. Tui nhằm dành cho mình. Tui nngây ngô lần lạy ông. Ông phun vào đầu tui đi, đến tui được về với chúa, về trái đất bên đó. Giấy tờ phía trên, tui nhờ vào ông đem lại đến má tui, rồi nói với bà ấy, mồ tui chôn sinh hoạt đâu”. Tôi cũng khùng lên nói, anh cũng biết phun mà lại. Chỉ bắt buộc đặt đầu súng cạnh sở hữu tai, xiết cò là xong…!

- Đúng thế! Tui lưu giữ ra rồi. Chính ông vẫn nói, tui xứng đáng ndại dột lần chết. Nhưng tui yêu cầu sinh sống, vị không tồn tại mẹ cả nước làm sao ý muốn bé bản thân băng hà xung quanh mặt trận. Một nguyên do tôi nhằm anh đề nghị sinh sống nữa. Anh phải sống để nói với nô lệ của anh ấy rằng, quân lực cùng hòa, cùng quan tiền thầy Mỹ vẫn sử dụng bom đạn Mỹ nhằm bài trừ, thiêu sống những anh, những người dân bộ đội trung thành với chủ với nước nhà như thế nào! Người Mỹ coi ngụy quân, ngụy quyền những anh như nhỏ của giữ nhà thôi. Giữ nhà không nổi, nó đem đập bị tiêu diệt, đốt xác. Ấy là lẽ của kẻ xâm lược! Tui nhức câu nói này lắm, ha! Nhưng ngẫm lại, ông nói đúng!

- Tôi lại cảm kích một lời nói khác của anh: - “Tui xứng đáng nđần độn lần bị tiêu diệt, nhưng ước ao được bị tiêu diệt vào tay cộng sản, nhằm linch hồn tui sớm được khôn xiết thoát”! Lúc ấy, chắc chắn anh suy nghĩ, anh vẫn nợ ngày tiết đồng bào mình?

- Chỉ lúc được ông cứu vớt sống, tui new nhận biết điều ấy, thưa ông! Suốt phần đời còn lại của tui, cho đến ngày từ bây giờ, tui vẫn nguyện đi kiếm ông. Ông bao gồm biết, tại vì sao tui vứt thành phố, lên Cao nguyên không? Má tui bắt đi đó. Bà nói: - Sở team những ông thường về viếng thăm mặt trận xưa. Lên Cao ngulặng, tui sẽ sở hữu được thời cơ tìm kiếm chạm mặt lại ông. Nhưng sau ngày kia, ông đã đi được đâu?

- Nhờ bộ áo quần lính quốc gia nhặt được của những xác chết, ngày kia tôi chuyển anh vào một trong những căn cứ dã chiến của Chữ thập đỏ. Họ đang mổ xoang vệt tmùi hương đến anh, cho cả tôi. Rồi tôi trốn lên núi tìm kiếm đơn vị. Tháng Ba năm 1975, tôi tđam mê gia chiến dịch giải pchờ thành phố Buôn Mê Thuột. Sau ngày thống tuyệt nhất, tôi về quê dạy học.

Xem thêm: Vòng Tay Anh Ôm Lấy Những Kỷ Niệm Xa Vời, Bàn Tay Anh Ôm Lấy Những Kỷ Niệm Xa Vời

Khách nâng ly cà phê nhấp môi, cảm động quan sát lên tấm ảnh. Bụng ông nghĩ, cthị xã con cháu ông Hai Phổ hôm nay đòi mang bởi được con cháu ông, dù xa xăm đến ráng, chắc cũng từ bỏ ý nguyện của bà nạm vào hình họa. Nhưng cthị trấn trăm năm, nhị đứa bọn chúng nó yêu cầu thật lòng yêu nhau.


Chuyên mục: Giáo Dục